Tôi từng nghĩ… một đời thành công là phải thật bận rộn. Từ sáng đến đêm – đi đâu cũng phải thật nổi bật, thật “có tiếng”.
Thành công – là phải có nhiều: Nhiều tiền, nhiều mối quan hệ, nhiều nơi để check-in. Nhưng càng sống vậy, tôi càng thấy đời mình… loãng ra. Có mặt ở khắp nơi – nhưng không thật sự có mặt ở đầu.
Nói rất nhiều – nhưng chẳng đọng lại điều gì. Gặp nhiều người – nhưng lại thấy cô đơn. Người tinh hoa xưa – không sống nhiều, họ sống đủ. Họ ăn vừa no, không ăn theo ham muốn.
Họ mặc vừa thanh, không phô trương. Họ không nói nhiều – mà nói đúng, nói sâu. Họ không xuất hiện khắp nơi – nhưng ở đâu cũng có giá trị. Sống ít – không phải sống thiếu. Sống đủ – là sống có chọn lọc.