
Hồi mới bắt đầu sự nghiệp, Mình luôn cho rằng hình ảnh chỉn chu sẽ tạo ấn tượng: – Bộ vest sắc nét, cà vạt cài gọn gàng, – Cặp da bóng loáng bên cạnh.
Trong mỗi cuộc trao đổi, mình nói nhiều để chứng tỏ chuyên môn. Nhưng đăng sau cánh cửa phòng họp, mình thường kiệt sức – vì tâm trí loay hoay giữ phong độ hơn là tập trung giải pháp. Nhiều năm sau, khi kinh nghiệm đã từng giúp mình vượt qua những thách thức, tôi trở lại hội thảo chỉ với áo trắng, quần kaki tối giản và một tệp tài liệu gọn gàng. mình nói nhẹ nhàng, tập trung vào nội dung. Mọi người vẫn lắng nghe – không vì vẻ bề ngoài, mà vì sự chân thành và tinh thần làm việc thấu đáo.

→ Khi tâm nghề đủ vững vàng, giản dị trở thành vẻ đẹp rạng ngời nhất. Ngày xưa, Nho sĩ chuộng y phục thô mộc: áo đũi, mũ vải, không khoe khoang. Họ dùng ngôn từ mộc mạc để luận Đạo, chăm chút chữ nghĩa hơn là trang phục. Trong Đạo Phật, tăng lữ khoác y cà sa đơn sơ, để tâm không bị xao động bởi hình thức.
→ Sự giản dị không phải vì điều kiện thiếu thốn, mà vì đã đủ sâu để không cần tô vẽ. Khổng Tử từng nói: “Quân tử giản phẩm.” (Quân tử ăn mặc giản dị.)

Lão Tử dạy: “Đạo lớn vô hình'” (Người trí tuệ không phô trương.) Ca dao có câu: “Gạo ngon không cần rang – áo lành không cần may điệu.” Sự giản dị không làm lu mờ giá trị. Ngược lại, khi ta mạnh mẽ ở nội lực, giản đơn ở hình thức, mỗi lời nói và hành động mới thực sự tỏả sáng.
-> Muốn vững vàng trong nghề – trước hết, học cách thu gọn diện mạo, để tâm hồn rộng mở với giá trị cốt lôi.
Bài viết của Tinh Hoa Việt – Sống tinh hoa từ những điều nhỏ nhất.