Tôi từng leo một ngọn núi cao. Lúc đầu mang đủ thứ theo: nước, máy ảnh, áo khoác, đồ ăn, vài thứ “phòng khi cần”. Nhưng chỉ đi được một đoạn – đã mỏi. Càng leo – càng phải bỏ bớt. Bỏ cái túi phụ. Bỏ luôn cả chai nước dự phòng. Bỏ cả thứ nghĩ là cần – nhưng hoá ra… chỉ nặng lòng. Đền đỉnh – tôi chỉ còn đúng một mình và thở hắt.
Nhưng cũng chính lúc đó – tôi thấy nhẹ nhất. Thấy rõ nhất trời cao – đất rộng. Cuộc đời cũng vậy. → Muốn lên tầng cao – phải rũ sạch lòng tham trước. Tham địa vị, tham chứng minh, tham hơn thua…
Càng ôm – càng nặng. Càng nặng – càng không thế bước xa. Người xưa đâu có nói nhiều về “phát triển bản thân”. Họ chỉ sống… quy củ. Không vướng danh – không bận tranh. Lặng lẽ mà vững. Đơn giản mà sâu.
Trạng Trình: “Thanh đạm là chân vị!”
Phật dạy: thoát.” “Tham là gốc của luân hồi – buông là đầu của giải Tục ngữ: “Buông một thứ – khỏe một lòng.” Bạn muốn bay cao? Đừng gắn thêm cánh. Hãy gỡ bớt đá trong lòng.