Theo tâm lý học, “chữa lành” (healing) là quá trình xử lý và tái tổ chức lại những trải nghiệm gây tổn thương để cá nhân có thể thích nghi tốt hơn, giảm đau khổ và lấy lại sự ổn định cảm xúc.
Nó không phải là quên hết mọi chuyện, mà là biến trải nghiệm tiêu cực thành điều mình có thể chấp nhận và sống tiếp.
Uh nhưng có những tổn thương, chúng ta cần chữa lành để bước tiếp, nhưng đa phần các tổn thương khác, thì cho chúng ta bài học, vậy chúng ta nên chữa lành như thế nào !
Quên đi những cay đắng, tiếp tục sống tiếp với những ngây thơ khờ dại hay sao ? Dẫu biết rằng những điều trắc trở đến với chúng ta, vì bản thân chưa đủ trải nghiệm chưa đủ bản lĩnh, hay nói cách khác là sự non nớt, cho phép những người khác mang tổn thương đến cho mình, vậy chúng ta có nên chữa lành những tổn thương đó !

Mình đã từng yêu chân thành, tin tưởng vô điều kiện, coi mọi thứ như không, để rồi làm sao ? giờ chữa lành là tin tưởng tất cả như thuở ban đầu à !
Mình đã từng đầu tư thật nhiều, cho đi thật nhiều, để rồi làm gì, nhận lại là sự phản bội, qua mặt, đâm chọt sau lưng, giờ chữa lành thì sao ? Vô tư làm ăn như xưa à ? cứ mãi cho đi mong sao đến một ngày người khác hóa thượng đế, ban phát cho ta những lợi ích à, có con cặc á !
Vậy nên mới nói, có tổn thương chúng ta k nên chữa lành, vì đó là cầu nối duy nhất kết nối chúng ta đến với quá khứ, ở đó có những bài học, cay đắng đến đau lòng, cho ta góc nhìn khác, và bước tiếp đến tương lai với đôi bàn chân vững trãi !