“Something must’ve gone wrong in my brainnGot your chemicals all in my veinsnFeeling all the highs, feeling all the pain”
Khi những giai điệu của bài hát Never be same được cất lên, cũng là lúc một ngày làm việc của a kết thúc ! hôm nay a coi thợ sơn nhà bên Lak Tended, phối hợp với thợ gỗ decor một số hạng mục, rồi vội về trong cơn mưa để kịp về họp ca tối cùng ae Agency…nnA mệt lắm, nhưng cả ngày k dám đăng, hay chả bao giờ ca thán một lời nào, không phải vì a sợ mất hình tượng tích cực trong mắt mọi người, mà đơn giản là chẳng biết có ai thèm đồng cảm chia sẽ k, hay đó lại là trò cười !nn
Hơn lúc nào hết a cần có một ai để bên cạnh chia sẽ động viên, hay chỉ đơn giản là có người, để sau một ngày mệt mõi đó a trở về, tự tin ôm trầm lấy, vì biết nơi đó là nơi a có thể gửi gắm tâm tư – muộn sầu, nhưng không, khi a đối diện với thực tế rằng trốn bình yên a hay mơ về chả có ai ở đó cả, thì a tự hỏi e đang ở đâu ? Ở đâu trong những tháng ngày khó khăn này ! A sợ lắm, không phải vì những áp lực cuộc sống, không phải vì ngày mai khó khăn, a k sợ thử thách, a sợ cảm xúc nơi a trai sạn, bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu khó nhọc, rồi một mai a liệu có còn chao yêu thương cho người đến sau một cách vô tư nữa không ? liệu tình cảm có còn nồng cháy như thời trai trẻ k ? hay là tính toán hay là thực dụng như cách người đời vẫn hay đang cân đo trước những mối quan hệ lâu dài ! Đôi lúc a tự hỏi e đang đâu nhĩ ? nhân duyên ta có nhau vậy sao k đến mau đi má :))