nNgày ấy theo ý bố sắp xếp thì có phải bây giờ sĩ quan rồi không ? Đỡ tốn 8 năm thiếu sinh quân, ngày ấy nghe gia đình chọn an yên thì có phải bây giờ lương tháng ổn định, nhà cửa đuề huề rồi không ? Biết đâu con không mất đi người con gái con yêu thương nhất, biết đâu người đời không vì con khó khăn mà chờ trực có cơ hội là rời xa con… biết đâu con đã k đau thế này.n
nnTrên con đường đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, con luôn muốn mang lại những giá trị cho đời sống, tạo nên những cơ hội cho ae kém may mắn hơn mình, vui có, buồn có, mất mát có, con mất đi rất nhiều, trái tim, niềm tin, thời gian, hi vọng. Để rồi làm gì ? Để có cơ hội người ta cũng lật lọng sau lưng, hay rời bỏ con đi đến một chân trời tươi đẹp hơn.nCon sai rồi, là gần 30 năm qua con chạy theo những giá trị hão huyền ngoài kia, quan tâm lo lắng cho những người xa lạ mà quên mất gia đình mình, và khi mà điều con mong mõi nhất ở xã hội là một niềm tin, một sự nhẫn nại thì nhìn lại chỉ có gia đình luôn đáp ứng.nThôi đi 60 năm cuộc đời, đôi ngày nữa thôi con tròn 30, con xin hứa nữa đời còn lại, sẽ là không sai.
Stay in Touch
Viết về những người Nam yêu quý, những gì Nam biết, những câu chuyện và chia sẽ những điều tích cực trong đời sống !