Khi được cô đơn, con người ta được là chính mình.
Bởi thế giới vốn dĩ vô cùng ồn ào. Có người cảm thấy lạc lõng giữa đám đông. Có người hòa cùng sự ồn ào, náo nhiệt đó suốt một ngày dài, sau cùng vẫn cuộn mình mệt mỏi trong chăn, tận hưởng không gian của riêng mình.

Vốn dĩ, cô đơn không hề tồi tệ như cuộc đời đã gắn mác cho nó. Mỗi một người đến với thế giới này đã là một cá thể độc nhất. Nếu may mắn ở cạnh những người có thể cùng mình hoà hợp, nếu không may mắn thì ở cạnh chính mình cũng chẳng sao cả.
Một đời rất dài cũng rất ngắn. Con người không cần phải trông cậy hay dựa vào bất cứ ai khác. Cô đơn cũng được, náo nhiệt cũng được. Khoảnh khắc nào dù là vô cùng hạnh phúc hay quá đỗi bi thương rồi cũng sẽ kết thúc. Sau cùng quan trọng nhất vẫn là chính mình…
——————————-