Hôm 23 tháng 11 , mình nhắn tin chúc sinh nhật con Bẹp, dù nó k để thông báo, chằng qua vì mình nhớ ngày ! Từ nhỏ mình đã phát hiện rằng trí nhớ mình cực kì nhạy bén với những con số, nó khen mình nhớ dai, đỉnh cao…. Mình rep lại “Nhớ dai chưa chắc đã tốt đâu” bởi vì 10 năm qua, mình còn phát hiện ra, trí nhớ mình cũng cực kì nhạy bén với những kí ức ! Nó lưu giữ những khoảnh khắc thật đẹp, những cảm xúc thật khó tìm lại, để rồi khi những điều đó hiện lên, nó rõ ràng và vẹn nguyên, hệt như chỉ mới hôm qua đó thôi, chứ chẳng phải đã mười năm rồi !

Hôm nay đang chàn chề năng lượng, lên mạng xàm xàm bỗng face thông báo, kỉ niệm 10 năm ! Đkm……Đã mười năm rồi cơ đấy, từ lần yêu đầu đẹp nhất, đã mười năm rồi cơ đấy, từ ngày hai đứa chập chẹ bước lên thành phố cùng làm sinh viên, đã mười năm rồi đấy kể từ ngày cả đám chạy về quê nhà và thay đồ lao động, lao vào hái cà cùng nhau như những nông dân thực sự ! Đã mười năm rồi cơ đấy, vậy mà trong những giấc mơ, hay đôi khi là một chiều tà lộng gió bên hồ Lak thơ mộng, kí ức xưa lại chợt ùa về !

Ai rồi cũng phải bước tiếp và đồng nghĩa với sự quên đi, Nhưng nếu không thể quên đi tất cả, thì hãy để đó như minh chứng cho ta thấy rằng ta dù gì cũng từng có những ngày thật đẹp ! Kí ức nào tốt đẹp thì ta dữ lại để quý hơn những phút giây đang sống, còn kí ức nào k tốt thì thôi, coi như đó là một trãi nghiệm để hướng đến những ngày mới tươi đẹp hơn ! Liệu rằng không có những kí ức đó, không có những phút giây yếu lòng này, thì ta có thể viết lên được những áng văn thơ thẩn hay không ? Liệu rằng quên đi được những kí ức đó, thì chúng ta có thể có được những bài học giá trị để mai này sống thật trọn vẹn hơn hay không ! Quá khứ là những gì không thể thay đổi, ngày mai thì chưa đến, chỉ có hôm nay là thực tế ta đang sống, chỉ là để hôm nay thật đẹp ta hãy nhìn vào mọi điều một cách tích cực là được ! Cảm ơn kí ức , cảm ơn hôm nay, cảm ơn tất cả, đmm faceboook.