Nặng

Tôi từng leo một ngọn núi cao. Lúc đầu mang đủ thứ theo: nước, máy ảnh, áo khoác, đồ ăn, vài thứ “phòng khi cần”. Nhưng chỉ đi được một đoạn – đã mỏi. Càng leo – càng phải bỏ bớt. Bỏ cái túi phụ. Bỏ luôn cả chai nước dự phòng. Bỏ cả thứ nghĩ là cần – nhưng hoá ra… chỉ nặng lòng. Đền đỉnh – tôi chỉ còn đúng một mình và thở hắt.
Nhưng cũng chính lúc đó – tôi thấy nhẹ nhất. Thấy rõ nhất trời cao – đất rộng. Cuộc đời cũng vậy. → Muốn lên tầng cao – phải rũ sạch lòng tham trước. Tham địa vị, tham chứng minh, tham hơn thua…
Càng ôm – càng nặng. Càng nặng – càng không thế bước xa. Người xưa đâu có nói nhiều về “phát triển bản thân”. Họ chỉ sống… quy củ. Không vướng danh – không bận tranh. Lặng lẽ mà vững. Đơn giản mà sâu.
Trạng Trình: “Thanh đạm là chân vị!”
Phật dạy: thoát.” “Tham là gốc của luân hồi – buông là đầu của giải Tục ngữ: “Buông một thứ – khỏe một lòng.” Bạn muốn bay cao? Đừng gắn thêm cánh. Hãy gỡ bớt đá trong lòng.
Previous article
Next article

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Stay in Touch

Viết về những người Nam yêu quý, những gì Nam biết, những câu chuyện và chia sẽ những điều tích cực trong đời sống !

Related Articles