ĐẠT – TRANG GIẤY TRẮNG NAY ĐÃ ĐỤC.
nMình gặp Đạt lần đầu khi nào k biết, nhưng biết đến Đạt lần đầu ở môn nhiếp ảnh của a Trần Bảo Hoà, khi ấy mình là sinh viên khoá trên đi học lại môn, còn Đạt là sinh viên khoá mới vào, cũng chưa nỗi trội có lẽ vì ít tham gia hoạt động hay có thể là do bản tính hiền lành nhút nhát, chỉ nhớ cậu hay mặc cái áo sơ mi xanh dương, thường đi cùng bạn Phúc, nhìn đạt khi ấy có vẻ chững chạc, chắc cũng điềm tính và có hiểu biết.n

n n
AE sau đó có tham gia vài hoạt động với nhau, nhưng chỉ chung thôi chứ cũng k có tiếp xúc j nhiều, mình cũng chả để ý bạn đó gia cảnh tính tình hay đại loại mọi thứ như nào, chỉ đến khi thực hiện dự án tốt nghiệp, Đạt là nhóm trưởng của mình, thấy thanh niên nghiêm túc và có trình độ cũng như thẩm mỹ cao mình yên tâm chứ, ai dè !
n nn
nn nn
nnĐạt lộ rõ bản chất là 1 trang giấy trắng ở cái đêm cả nhóm xuống tới Quy Nhơn, cậu hớn hở hạ xe máy xuống khỏi thùng, bảo mọi người đi oto đi, e đi xe máy, chạy lanh quanh khám phá tí đã, tí ở đâu alo e ra, mình thầm nghĩ “ơ thằng L** này cũng hay, gặp a a cũng như v”. Nhưng 30p sau cả nhóm đã có mặt ở bãi biển, ai cũng gọi cho mình một ly coctail rồi, lúc đó gọi Đạt thì ở đâu chả biết, lòng vòng đậu phộng đường bà nó mất, coi bảng k biết coi, biển hướng nào còn chả biết cách hỏi, mò mãi ra được quãng trường, thấy tượng Nguyễn Sinh Sắc và Nguyễn Tất Thành thì gọi chỉ chỗ, bảo đang đứng chỗ tượng “Hai người ôm nhau”. Cuối cùng thằng Hiếu phải đi tìm, mãi cũng ra.nn
nn”Mày đi đéo đâu mà lạc đường luôn vậy, màu mè đòi khám phá” – mình vừa buồn cười vừa cáu hỏi nó, xong nó kêu đây là lần thứ 2 nó đi tỉnh ngoài và là lần đầu tiên không có người nhà đưa đi, Mình nghỉ “ơ cái đệt, thế mà đòi khám phá, đouma nhóm trưởng đưa ae đi tỉnh ngoài quay TVC kìa mọi người ơi………….!”nn
nnTrang giấy trắng thật mà, có biết uống bia đâu, chạy từ quy nhơn về Nha Trang, tấp vô Vạn Gĩa làm lon bia giao lưu với a Bờm cái say cắm đầu, về thuê phòng vẫn lầy mình nữa, đã vậy còn đuổi mình xuống đất nằm…. nghỉ mà hài, hài không chịu được.nn
nnRồi sau này là vụ bị công an bắt, dặn ae làm ở trên nhớ xi nhan nha, cuối cùng vẫn bật xi nhan nhưng vượt đèn đỏ, đã vậy còn vô hỏi a Sơn là a nào ? xin cho cái xe về tới nhà tay vẫn còn run, ấy thế mà đã thấm thoát mấy năm, giờ đây ở đất Sg đạt đã biết chặt chẽ, biết chạy ngược chiều tông đầu vào thằng khác đồ đồ !nn nn
nn nnEm nó dại, dại thật, cái câu nó hay nói “chưa trải sự đời”, nhưng cũng không phải là thằng không biết nghĩ, hay nói cách khác nó cũng lì lắm nha, đúng là đúng sai là sai nha.nnKhông phải rũ là đi đâu, biết phân biệt khi nào cần, khi nào không cần đó. Có lần cũng thấy có bồ, nắm tay đồ đồ á chớ, mà nghe bảo chưa phang j hết đã chia tay rồi, từ đó cũng chả quen ai, có qua lại với vài a nhưng chắc giới tính vẫn chuẩn, đôi khi tâm sự vẫn thú thật với a Nam e chưa chơi gái bao giờ ( hấp dẫn à nha ).nn
nn nnBuồn thì cũng gọi Đạt cho vui, khổ thì cũng gọi Đạt giúp đỡ. Bố mẹ mình cũng thương và bảo vệ e nó lắm, suốt ngày la bảo mình hay sai vặt nó, mà mình cũng tính cho nó trải sự đời tí thôi mà, hèn j mấy thằng cứ bảo Đạt là e gái Nam lak, cô bé H Đụt Liêng Hót….nnXuống Sg nó luôn là thằng xung phong ra chở mình, nhiều khi tới nơi hỏi em cũng không biết sao e qua được đây, giờ cho chạy về không chạy được. Hôm xuống sáng mở mắt ra thấy bới cơm mang theo đồ ăn đi làm, mình mừng và nghỉ, em út lớn cả rồi, biết chăm lo làm ăn kiếm tiền, biết tiết kiệm lo toan cuộc sống, hết Bờm rồi, nhưng vẫn ngây ngô mà đáng yêu tình cảm.nn nn
nn nn
nnMình chỉ ước một ngày có đủ điều kiện để thuê ae cùng lớp đồ hoạ về làm chung và Đạt là thằng cuối cùng mình gọi, má nó lì lắm, đang bận trải sự đời đồ đồ á.nnCảm ơn Đạt, vì đã là một người bạn, một người ae, có tiền a xuống dẫn đi miền tây làm phát khai súng nha nha nha !nnĐọc xong nt a nha m, đủ má vô coi chưa có j nt hỏi khang, cái tội hối nên lâu e nhé ! kkknn