Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất y:êu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.
Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đ:ầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn x:ấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói x:ấu bạn.

5 bài học thực tiễn từ câu nói:
1. L:òng tốt không phải nghĩa vụ, mà là lựa chọn. Khi bạn giúp ai đó, hãy nhớ rằng đó là quyền của bạn, không phải trách nhiệm. Người biết ơn sẽ trân trọng, kẻ ích kỷ sẽ đòi hỏi. Đừng để sự vô ơn của người khác làm bạn quên đi bản chất tử tế của mình.
2. Đừng cho đi mãi mà không dừng lại để nhìn. Nếu người nhận không còn biết cảm ơn, mà chỉ biết đòi hỏi, đó là lúc bạn nên dừng. Cho đúng người, đúng lúc, đúng cách mới là l:òng tốt có trí tuệ.
3. Khi bạn không còn cho, người khác mới lộ rõ bản chất. Sự thiếu vắng là bài kiểm tra tốt nhất của lòng người. Ai vẫn ở lại khi bạn chẳng còn gì để cho, người đó mới thật sự xứng đáng với lòng tin của bạn.
4. Biết nói “không” là cách bảo vệ g:iá trị của “có”. Bạn không thể cho đi mãi mà vẫn được y:êu quý. Người biết tự trọng là người biết đặt giới hạn. L:òng tốt không có nguyên tắc sẽ trở thành gánh nặng.
5. Cho đi có nhận lại không phải là vụ lợi, mà là công bằng. Người biết trân trọng sẽ không để bạn cho mãi một mình. Họ sẽ tìm cách đáp lại bằng tình cảm, sự tử tế, hay ít nhất là lời cảm ơn.
Đừng sợ khi phải ngừng cho ai đó “kẹo” mỗi ngày. Bởi đôi khi, chỉ khi bạn ngừng cho, bạn mới biết ai thực sự quý bạn và ai chỉ quý “kẹo” mà bạn mang theo.