Để Anh Kể Em Nghe.

Dear Em. Ngay sau khi a viết những giòng thư này, a sẽ bước lên dường và chìm vào giấc ngủ sau một ngày nhạt nhẽo, và vẫn như thường lệ như bấy lâu nay, căn phòng vẫn chỉ có mình a ! a chấp nhận cuộc sống một mình, a chấp nhận không có người sẽ chia, chăm sóc và a chấp nhận mọi điều nhàm chán nhất của cuộc sống mà mọi người gọi tên là cô độc ! A cũng đã từng yêu một người rất sâu đậm nhưng tuổi trẻ mà, a đâu có đủ sự thấu hiểu cảm thông hay quan tâm mà thay vào đó là sự nhỏ nhen ích kĩ cộng thêm các tác động bên ngoài nên cuộc tình đầu đó cũng đã giang dỡ, rồi đến người sau tưởng trừng như hoà hợp nhưng tuổi trẻ mà đâu đã trải sự đời đâu mà biết rồi cũng cho a cút luôn, người thứ ba bước tới chủ động hơn và a tràn đầy tự tin và bản lĩnh, nhưng a già mẽ rồi mà chưa có gì ổn định, chưa có đủ vững chắc để bước tới con đường chung xa và dài hơn, nên cô ấy cũng mới đẻ rồi em, mà con của bạn khác…Người ta kêu a lắm mối tối nằm không a cười, người ta kêu anh mồm miệng vậy mà không có người yêu a cười, người ta nói a kén chọn a cũng cười, a thì được cái người ta nói mẹ gì a cũng kệ, vì a hiểu a mà ! Với a đôi lúc a chỉ cần một cái nắm tay là đủ, đôi lúc a chỉ cần một cái vỗ vai hay một sự xuất hiện là vui lắm rồi, tối về mày ngủ với ai kệ mày ! Với mỗi người dung lượng tình cảm cũng như sự quan tâm là luôn có giới hạn, thì với a, a thà mang tình cảm san sẽ cho nhiều người xung quanh, mang sự quan tâm đã được chia nhỏ tới với những người a cho là quan trọng, còn hơn dành hết cho một người ! Kiểu giống như trong kinh doanh á, nên có nhiều nguồn thu nhập hơn là đầu tư hết vào một chỗ rồi chỉ có một nguồn thu nhập thụ động á em, kiểu kiểu như vậy ! Để mà lỡ mình buồn đứa này á, đứa kia động viên, mình nhờ đứa này không được á, đứa khác giúp thôi chớ có ý gì đâu.nnA thì va vấp sớm nhưng trưởng thành hơi muộn em ạ, trưởng thành ở đây với a không phải là công danh sự nghiệp mà là sự trải nghiệm trong nó.  A nhớ cách đây vài năm, a kêu giờ yêu lại khó quá, nhưng phải yêu mới cưới được, con bạn a bảo “đm yêu nghe trẻ trâu quá, thương ai thôi là được, cảm thấy thương nhau được thì cưới”, hồi đó a kiểu chuẩn chỉ mà nên thầm nghỉ “đm chúng mày, tao là phải yêu, phải yêu cơ” … nhưng mãi đến sau này, a mới hiểu được cái giá trị của chữ thương ! qua đó giúp a thấy được a còn non và xanh lắm.nnNgày mới ra trường xong đi làm tới gần đây a làm gì khi nào cũng chỉ muốn giúp, có cái gì cũng muốn cho không, cái a muốn đạt được là niềm vui của những người a quen, a coi thường công sức của mình, a xem nhẹ những giá trị mình đang có, a hay đi lo chuyện bao đồng để nhận lại hai chữ nhiệt tình vì hồi đó cái khiến a theo đuổi đó là tình cảm giữa người và người.  Nhưng rồi đến một ngày a chợt nhận ra, mình cho đi là việc của mình, chả lại hay không đó là quyền của người ta, và khi a đã nhận ra cuộc sống mỗi người là một khác nhau , không phải ai cũng như ai thì a thu mình rồi dần ẩn vào một góc riêng mà ở đó chỉ có a với những suy tư riêng mình rất ít khi chia sẽ cho ai.nnVì là một thằng con trai đang tuổi trưởng thành mà nên tối đến đi ngủ hay sáng ra thức giấc a đều có những suy nghĩ chắt chứa trong đầu nhưng cái khó nhất là làm sao cho mọi người luôn nghĩ mình ổn, để cái năng lượng tích cực được lan toả đi xung quanh. Đôi lúc a chỉ thắc mắc là a truyền năng lượng cở đó mà sao chả ai đáp hồi, a vẫn ngồi đây chờ, chờ đến một ngày e sẽ đến, đến nhẹ nhàng cũng được ầm ầm cũng được miễn sao cho a thấy được những tháng ngày a ngồi đây đợi chờ là đáng để được gặp một người như em !nThương em !nn nn nn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Stay in Touch

Viết về những người Nam yêu quý, những gì Nam biết, những câu chuyện và chia sẽ những điều tích cực trong đời sống !

Related Articles